Những phút xao lòng‏

0
225

 
Photo
: Bùi Vũ
| Model: Tang Thai Bang

Hãy xem những phút xao lòng tựa như những đóa hoa và hãy cất những đóa hoa đó vào một góc trái tim để nó tỏa hương len lỏi hay úa tàn đi nhưng đừng bao giờ kết trái…

Nếu ai đó hỏi rằng, có bao giờ tôi nhớ mong một người đàn ông khác ngoài chồng mình không, tôi sẽ rất buồn cười vì đó là một câu hỏi quá “ngớ ngẩn”. Bởi chẳng có người phụ nữ nào dám to mồm bảo rằng trong suốt một cuộc hôn nhân dài dằng dặc ấy cô ta chưa bao giờ dù chỉ là thoáng qua có cảm giác xao lòng với một đối tượng khác. Và nếu có người phụ nữ ấy đi nữa thì hẳn chồng cô ta phải là thánh hoặc cô ta có một trái tim nghèo nàn cộng với bộ óc sắt đá.

Cái hay của đàn ông là xem trọng thực tế hơn ảo mộng, nên việc vợ mình có đôi lần nghĩ đến ai đó không quan trọng bằng việc cô ấy có lên giường với gã nào không. Cái dở của đàn bà là xem trọng ảo mộng hơn thực tế – cô ta có thể tha thứ cho chồng vì những lần trót vui vẻ với kẻ khác nhưng không chịu bỏ qua việc anh ấy đôi lần nhớ về người cũ.

Thật ra, cảm xúc đâu có tội, chỉ những hành vi mới đáng bị kết tội. Bởi cảm xúc là tự nó sinh ra và đôi khi chúng ta không thể nào điều khiển được, điều chúng ta có thể làm là giữ cho mình không buông xuôi theo nó mà thôi.

Đàn bà xem trọng ảo mộng nên hay ghen bóng gió. Đàn ông xem trọng thực tế nên mới có thể chung sống trọn kiếp với chỉ một người đàn bà. Một người đàn ông thực sự sẽ hiểu rằng, cảm xúc của người phụ nữ rất vô chừng, nàng có thể khóc đó rồi cười đó, yêu đó rồi ghét đó mà chẳng có lý do nào cả. Chỉ có những chàng đại ngốc mới bỏ công ngồi phân tích và kết tội những ảo mộng của các nàng.

Người đàn ông thực sự sẽ biết cách xếp mọi ảo mộng sau lưng nhưng thực tế và với sự tỉnh táo tuyệt vời chàng sẽ không bao giờ vì những xao xuyến bất thường với một kẻ thứ ba mà vứt bỏ những thứ mình đang có.

Tuy nhiên ở đây ta chỉ nói về những phút xao lòng, không kể đến những cuộc chấn động con tim mà người ta hay gọi là tiếng sét. Bởi nếu điều đó xảy ra thì bất cứ ai trên đời này cũng khó mà cưỡng lại được.

Hôn nhân là một quá trình chịu đựng và điều chỉnh lẫn nhau, bởi thế điều chúng ta cần phải cho nhau niềm tin, tình yêu và sự bao dung, chứ không phải là những kiểm soát gắt gao.

Tôi có một cuốn từ điển Việt ngữ rất dày, nhưng lâu rồi tôi chẳng sờ đến nó dù tôi rất hay viết sai lỗi chính tả. Đơn giản bởi nó là quà của người bạn trai cũ và tôi rất sợ chạm tay vào kỷ niệm…Có một lần tôi đang bận rửa bát mà đứa con trai lại tè ra quần rồi khóc ầm ĩ. Cuốn từ điển bị nó kéo xuống rồi xé nham nhở cũng ướt đẫm nước đái. Tôi ngồi lặng đi vài giây, kỷ niệm của những tháng ngày nồng thắm, lãng mạn ào về khiến tôi nhớ quá và tôi tự hỏi liệu người ấy đang sống ra sao. Rồi tiếng con trai khóc thét lôi tôi về thực tại, tôi nhận ra rằng việc cần làm bây giờ không phải là hong khô cuốn sách mà phải nấu cơm, rửa bát và thay quần cho con.

Những phút xao lòng tựa như một đóa hoa, khi nào trái tim còn biết rung động thì ta còn xao lòng. Hãy cất vào một góc trái tim những đóa hoa đó, hãy cứ để nó tỏa hương, len lỏi hay úa tàn đi, nhưng đừng bao giờ kết trái.