Hương thơm trong quan niệm các nền văn hóa

0
142

Mùi hương như một chất xúc tác, tạo ra những rung cảm riêng cho khứu giác. Các nền văn hóa không phải lúc nào cũng cảm nhận về mùi hương giống nhau. Có những mùi hương được yêu thích trong nền văn hóa này nhưng lại không được chấp nhận trong nền văn hóa khác. Chính sự khác biệt đó đã tạo nên nét riêng trong phong cách sử dụng hương thơm của các dân tộc và cũng là tiền đề ra đời những loại nước hoa với mùi hương đặc thù mang những nét văn hóa riêng.

quan-niem-mui-hong

Từ thời cổ đại, mùi hương đóng một vai trò quan trọng trong các nền văn hóa châu Âu. Đảo Sicily, nơi hội tụ các nền văn hóa khu vực Địa Trung Hải, luôn nổi bật với những cánh đồng cam thơm ngát là đặc trưng của kiểu hương tươi mát mà người dân nơi đây rất ưa chuộng.

Trong xã hội châu Á truyền thống, những hương thơm được ưa chuộng thường được đánh giá bởi những cảm nhận rất riêng của khứu giác và gắn liền với khí hậu vùng, miền. Đây là những hương thơm thường gắn liền với sự xa xỉ, khó tìm hay được sử dụng trong các nghi lễ tôn giáo. Tuy nhiên mùi cơ thể cũng không được chấp nhận và mùi hương chỉ thật sự phát huy khi cơ thể được tắm rửa thường xuyên.

Tại Ấn Độ, những mùi hương gây được chú ý phải là những mùi hương mạnh, mang lại xúc cảm lớn đối với mọi người. Trong cuộc gặp mặt, thay vì ôm hôn như văn hóa phương Tây, người Ấn phải ngửi được mùi hương mạnh tỏa ra từ đầu của người đối diện. Kiểu pha trộn hương thơm cũng rất phổ biến ở Ấn Độ như mùi đàn hương hay patchouli sẽ kết hợp cùng hương hoa nhài gợi cảm.

Đối với người Ả Rập, mùi hương hấp dẫn phải đến từ hơi thở nồng nàn. Trong giao tiếp của người Ả Rập, sẽ cho là đáng hổ thẹn nếu không thể cho người khác ngửi thấy mùi hơi thở của mình. Bên cạnh đó, phụ nữ Ả Rập sẽ sử dụng những mùi hương yêu thích cho từng phần trên cơ thể. Mùi thơm của hoa hồng và nghệ tây sẽ được dùng tạo hương thơm tổng thể. Mùi thơm của tóc là sự pha trộn của quả óc chó (walnuts) và dầu vừng, long diên hương (ambergris), hoa nhài. Long diên hương và hoa thủy tiên là một trong những mùi hương được sử dụng trên cổ. Trong khi đó, vùng nách sẽ mang mùi của gỗ đàn hương (sandalwood) và hương gỗ trầm (agarwood) sử dụng cho lỗ mũi.

Bộ tộc Suya ở miền Trung Brazil thường xem hương thơm là những thứ mùi gắn liền với môi trường tạp chất. Mùi hương còn trở thành đặc trưng văn hóa khi họ phân loại tất cả mọi thứ, bao gồm động vật, thực vật và con người theo mùi của nó. Những cá nhân được xem là “tỏa ra hương thơm” khi sở hữu mùi hương hỗn hợp bao gồm cả mùi cơ thể mạnh mẽ nhất.

Phụ nữ Dogon ở Mali rất thích mùi hương của hành tây. Họ thường dùng hành tây chiên chà lên cơ thể và xem đó như một loại nước hoa hấp dẫn. Còn thổ dân châu Phi đặc biệt yêu thích những mùi hương hoang dã, trong đó hương thơm đáng yêu nhất là mưa. Cư dân Ongee ở quần đảo Andaman, thường chào nhau bằng câu ‘Konyune onorange-Tanka?’ có nghĩa là “How is your nose?” như một sự cảm nhận về mùi hương tỏa ra khi gặp mặt.

Ngày nay, nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng mùi liên quan đến sở thích cá nhân, đặc biệt mùi hương quen thuộc được coi là mùi dễ chịu. Chính yếu tố văn hóa với môi trường sống quen thuộc của họ sẽ đóng một vai trò quan trọng trong việc hình thành mùi hương yêu thích của mỗi người.

Những người lớn lên trong các nền văn hóa khác nhau sẽ có xu hướng thích những mùi hương khác nhau. Chẳng hạn như người Mỹ thường thích những hương thơm ẩm thực như vanilla, dâu thì người Anh lại thích hương thơm đồng nội như hoa hồng, lilly. Mùi của cây lộc đề (wintergreen) được coi là mùi hương yêu thích của người Mỹ nhưng lại là mùi khó chịu đối với người Anh.

Chính những đặc trưng mùi hương của mỗi nền văn hóa sẽ cho ra đời những loại nước hoa được chiết xuất hay lấy cảm hứng từ những loài thực vật, phẩm vật hay món ăn đặc trưng của mỗi nền văn hóa. Hiểu được văn hóa hương thơm của từng vùng miền, sẽ cho phụ nữ những lựa chọn chính xác trong việc sử dụng hương thơm phù hợp với môi trường giao tiếp cần xuất hiện.

Thy Nga – VietBeauty Magazine