Đàn ông có biết nịnh vợ ?

0

Thông thường, bất kể đàn ông hay đàn bà, người già hay trẻ nhỏ, ai cũng thích khen. Bởi khen là sự đánh giá của người khác đối với mình, tôn giá trị của mình lên. Và phụ nữ thích được khen hơn, vì họ là phái đẹp.


Mà bất cứ cái gì gọi là đẹp, đều cần được cổ vũ, được ghi nhận, được khen. Hàng ngày, chị em bỏ ra bao công sức để trang điểm, để làm đẹp là vì ai? Trước hết là vì chồng, người có ý nghĩa nhất với cuộc đời họ. Nếu anh ta lại không nhìn ngắm, cũng chẳng một lời nhận xét, hóa ra bao nhiêu công sức đổ sông, đổ biển sao?

Vũ khí “khen” bị xếp kho
Ai cũng biết “đàn ông yêu bằng mắt, đàn bà yêu bằng tai”, nhưng hình như với các ông chồng đã kết hôn độ vài năm, câu nói thông thường đó bị họ quên mất. Có chị may được bộ váy mới, mặc thử vào cứ đứng ngắm mãi trước gương, hết quay đằng trước lại quay đằng sau, mà chồng ngồi đọc báo ngay cạnh chẳng nói câu nào. Cực chẳng đã chị phải cất lời hỏi: “Anh thấy em mặc bộ này có được không?” Anh ta vẫn không rời mắt khỏi tờ báo: “Cũng được”. Đó là chưa kể còn có những anh, vợ mặc kiểu gì cũng chê không thương tiếc: “Bộ này không được, trông buồn cười lắm!”, khiến vợ ỉu xìu. Có chị cảm thấy bất lực, dường như không thể làm đẹp để chồng hài lòng được. Và những ông chồng như thế, dẫu có tận tụy với vợ con đến mức nào cũng khó được vợ yêu, gia đình hạnh phúc.

Liệu họ có biết, người vợ nào cũng sung sướng khi được chồng khen? Tôi nghĩ rằng anh nào cũng biết. Bằng chứng là khi chinh phục nàng, chẳng anh nào lại không sử dụng thứ vũ khí này. Nếu không, chắc gì đã có đám cưới. Nào em có mái tóc rất đẹp này. Em có giọng nói rất hay này. Có anh còn “dẻo mỏ”: “Em hút hồn anh ngay từ lần đầu mới gặp. Đôi mắt em sao mà sâu thăm thẳm…”. Nếu chưa tin, cứ mở những lá thư tán tỉnh ngày xưa đọc lại mà xem.

Thế nhưng, từ khi đã thành “của nhà”, họ không làm thế nữa. Làm gì có gã thợ câu nào đã câu được cá mà còn tiếp tục đem mồi ra nhử? Họ xếp thứ vũ khí sắc bén đó vào kho, để cho nó hoen rỉ mà không biết rằng, người vợ vẫn cần những lời có cánh ấy. Họ nhớ nó. Họ khao khát nó. Có người còn đi tìm nó không phải từ chồng. Người đàn bà vẫn cần được yêu thương, được âu yếm, được ca ngợi và đôi khi chỉ có bên ngoài gia đình, họ mới có được những thứ đó.

Nghe nói có một bà vợ thường làm các món ăn rất công phu, cầu kỳ, nhưng chồng lại tỏ ra không biết thưởng thức. Một hôm bà tức mình, luộc một mớ cỏ cho chồng ăn. Chồng ngạc nhiên: “Cái gì thế này? Không thể nào nhai được!”. Bà vợ vui vẻ hẳn lên: “Thế ra ông cũng biết là không ăn được à? Vì mọi khi tôi thấy ông ăn cái gì cũng như nhau cả mà!”.

Có nhiều đàn ông biết rằng phụ nữ thích khen. Cho nên, đến công ty hay gặp phụ nữ ở đâu đó, anh ta cũng khen lấy khen để. Nhưng chỉ cần về đến nhà, anh ta lại để “bảo bối” ấy ngoài cửa. Có anh lại sợ khen lắm, vợ phổng mũi, đâm ra “tinh tướng”. Cũng có thể họ nghĩ, đàn bà nào chẳng thích khen, nhưng thích lời khen “ngoại” chứ thích gì “của nội”? Nếu nghĩ thế, bạn đã lầm. Con khen cũng thích. Chồng khen lại càng thích. Lời khen chẳng bao giờ thừa cả. Bạn thử hỏi các ca sĩ xem, có ai thấy chán ngán cảnh khán giả vỗ tay nhiều quá không? Có ai khó chịu khi những “fan” hâm mộ vây quanh xin chữ ký? Những người sống gần mình, quen biết với mình mà vẫn khen mình thì càng có giá trị.

Người ta kể rằng, có một gã chiếm được hàng trăm trái tim phụ nữ và sau đó chiếm đoạt luôn cả tài sản của họ nên cuối cùng phải vào tù. Một nhà tâm lý tò mò đến tận nơi xem hắn có bí quyết gì. Ông ta bất ngờ vì đó là một gã đã luống tuổi, hình thức bình thường, duy chỉ có cái miệng rất duyên. Ông hỏi: “Làm thế nào anh chinh phục được nhiều phụ nữ như vậy?”. Hắn trả lời cụt lủn: “Có gì đâu. Cứ khen nhiều vào”. Thứ vũ khí ấy lợi hại thế đấy!

“Tuần Lễ Khen”
Nhà tâm lý nổi tiếng người Mỹ, Dale Carnegie thường đi giảng ở các lớp học làm vợ, làm chồng. Một hôm, sau bài giảng về nghệ thuật làm chồng, ông ra bài tập cho học viên về nhà làm. Ông yêu cầu tất cả đàn ông thực hiện một “Tuần lễ khen vợ”. Ngày nào cũng khen từ sáng đến tối. Ông cam đoan sẽ thấy hiệu quả ngay. Học viên chẳng mấy người tin. Có người còn nghĩ là ông nói đùa, nhưng số đông vẫn thử “làm bài tập” xem sao và kết quả thật bất ngờ.

Một anh vừa ngủ dậy, nhớ đến bài tập, nói luôn: “Nằm cạnh em sướng thật, mùa đông thì ấm, mùa hè thì mát”. Vợ tát yêu một cái. Vợ tập thể dục xong, chồng lại khen: “Hồi này trông thần sắc em rất tốt!”. Vợ càng ngạc nhiên vì chưa bao giờ thấy chồng để ý đến mình. Lúc dọn món ăn sáng ra, anh ta lại xoa hai bàn tay: “Chà, em làm món gì trông ngon thế!”. Vợ sung sướng nguýt yêu chồng một cái nữa. Ăn xong lại khen: “Anh thấy đi ăn sáng ở đâu cũng chẳng bằng em làm!”.

Trước khi đi làm, ngắm vợ một phút, anh lại thốt lên: “Em mặc bộ này trông quá được!” Không ngờ chỉ trong vòng một tiếng, mới khen có mấy câu mà chưa bao giờ anh ta thấy trên gương mặt vợ lại có những nét hạnh phúc ngời ngời đến thế. Ra đến cửa anh còn quay lại: “Anh đi nhá. Em rất tuyệt”. Hết tuần, có học viên báo cáo với thầy là chỉ sau một “tuần lễ khen”, anh ta được hưởng hạnh phúc hơn 10 năm chung sống cộng lại.

Một khi đã kết hôn, ai chẳng muốn có hôn nhân hạnh phúc, muốn được vợ yêu. Và để đạt được mục đích ấy, nhiều người đã phải đổ biết bao công sức. Họ lao động cật lực hàng chục giờ mỗi ngày. Họ mua tặng vợ những tặng phẩm đắt tiền. Đưa cả nhà đi nghỉ cuối tuần. Nhưng có một thứ, người vợ nào cũng khao khát thì họ lại quên. Đó là lời khen.

Tuy nhiên, nếu vợ đẹp thì khen đẹp. Nếu quần áo đẹp thì khen quần áo. Nếu ngoại hình không đẹp thì khen công dung ngôn hạnh… Miễn sao phải chân thật. Khen bừa lỡ thành mỉa mai thì sẽ tác dụng ngược đấy!