Sang Nhượng Cửa Tiệm

0
2555

Một trong những vấn đề được nói tới nhiều trong ngành nails là việc sang cửa tiệm. Thông thường, người chủ tiệm khi muốn bán hoặc sang nhượng cơ sở thương mại của mình, họ thường đăng quảng cáo trên báo chí hoặc cho đọc thông báo trên radio v.v… Người mua sẽ liên lạc thẳng với người bán. Sau khi đôi bên trao đổi tin tức về giá cả sẽ đến phần quan sát địa điểm làm ăn và sau đó là màn trả giá. Nếu giá cả ngã ngũ, người mua và người bán sẽ ký giấy tờ mua bán, thường là theo một mẫu đã có sẵn, sau đó “tiền trao cháo múc”. Chủ tiệm cũ giao ngay cửa tiệm cho chủ mới và chủ mới cũng vui vẻ điều hành tiệm mới. Đó là cách làm ăn theo “kiểu Việt Nam”. Tất nhiên, lối làm ăn này chẳng có gì là bất hợp pháp, nhưng nó cũng có thể gây ra một số phiền toái sau này, đặc biệt cho người mua nhiều hơn.

Một trong những rắc rối thường hay gặp phải là việc sang nhượng đã không được chủ phố chấp thuận nên có thể bị chủ phố làm khó, không cho tiếp tục hợp đồng hoặc lease đã gần hết thời hạn v.v. Lại có thể có những vấn đề như sở thuế liên bang và tiểu bang đôi khi hỏi thăm vì số tiền thuế còn thiếu. Hoặc có những chủ nợ về máy móc hay những nợ về thương mại có thể đòi những món nợ mà chủ cũ còn thiếu về máy móc hay mua trả góp v.v.

Để tránh tất cả những trở ngại đó, sau đây là một số việc cần và nên làm trong việc sang nhượng cửa tiệm:

1. Cần có một hợp đồng quy định chi tiết về giá mua bán, danh sách những dụng cụ, máy móc bao gồm trong giá bán (để định tiền thuế bán tiệm), việc huấn luyện, thời hạn xem xét sổ sách, sự đồng ý của chủ phố, tên hiệu, khách hàng, nhân viên, việc mở tiệm cạnh tranh ở gần kề v.v., trách nhiệm về những món nợ, điều kiện trả tiền v.v. Hợp đồng nên do một luật sư biên soạn.

2. Nên mở escrow: Escrow là cơ quan trung gian cho việc mua bán. Họ làm theo chỉ thị và hợp đồng ký kết giữa đôi bên. Escrow sẽ nhận tiền cọc. Sau đó, thường họ sẽ gửi thư tới các cơ quan chính phủ như Sở Thuế Liên Bang và Tiểu Bang để xem có còn có thiếu tiền thuế như thuế lợi tức, sales tax, workers’ comp v.v. Họ cũng liên lạc với Secretary of State để xem có chủ nợ nào đặt “liens” (cầm cố) trên các dụng cụ mua trả góp của tiệm. Escrow còn lo đăng trên công báo ít nhất 4 kỳ liên tiếp để thông báo việc mua bán để xem có chủ nợ nào khiếu kiện không. Sau cùng, escrow cũng xin giấy cho phép sang nhượng từ chủ nhà. Thông thường escrow cũng kéo dài chừng 45 ngày. Về phí tổn escrow, 2 bên người mua và người bán sẽ chịu mỗi người một nửa. Khi tất cả các điều kiện đã hoàn tất và thỏa mãn, escrow sẽ trả tiền cho người bán và “close” (đóng) escrow.

3. Đối với người bán, cũng cần phải check credit của người mua. Điểm này rất quan trọng. Vì sau khi sang nhượng cửa tiệm, mặc dầu người chủ phố có đồng ý cho việc sang nhượng, người bán vẫn còn phải chịu trách nhiệm đối với chủ phố nếu người mua “xù” không trả nổi tiền nhà hàng tháng. Người bán chỉ hết trách nhiệm nếu chủ phố chịu ký với người mua một hợp đồng sang nhượng hoàn toàn mới. Điều này trong thực tế ít xảy ra vì đa phần chủ phố chỉ ký bằng lòng cho “assign” tức là cho sang nhượng với điều kiện người thuê cũ vẫn phải chịu trách nhiệm nếu người thuê mới không trả tiền phố.

4. Đối với người mua, cần nhờ những cơ quan sưu tầm xem chủ cũ có bị mắc nợ gì không hoặc có đang bị kiện tụng không vì nếu có, người chủ mới cũng có thể bị liên hệ trả tiền bồi thường do những vụ kiện tụng chủ tiệm cũ gây ra.

Đó chỉ là một số điều mà người mua cũng như người bán phải làm để tránh những hậu họa về sau. Tốn kém một chút cho luật sư và escrow cũng không phải là vô ích so với những ích lợi sau này, nhất là giúp cho người mua và người bán được an tâm phần nào trong việc mua bán.

LS Phạm Văn Phổ