Khác biệt giữa tình yêu và hôn nhân

0
966

Với một số phụ nữ, khi yêu thường tôn thờ tính cách cao ngạo, ngang tàng của người tình, cho rằng đó là tư cách độc đáo, là khí chất nam nhi. Thế nhưng khi chung sống, tôi thấy anh ấy sao mà lạnh lùng, vô tâm.


Có một nhà văn phương Tây thì lại nói: “Những năm tháng đầu của hôn nhân thường là khổ ải vì người ta chưa hiểu nhau lắm. Những năm tháng sau đó lại càng đau khổ hơn, bởi họ đã hiểu nhau quá rõ”.

Hiểu nhau quá, đó là khi con người đã lộ “nguyên hình thực chất” khi họ sống đúng như bản chất họ trong thực tế, không “diễn” và không “phô ra” hay “đậy lại”. Sự vô vị của tình yêu cứ lặp đi lặp lại ngày này qua ngày khác dẫn tới nhàm tẻ, nhòa mờ.

Hơn nữa tình yêu như một con quái vật, để nó đói thì nó sống, cho nó ăn no thì nó chết. Việc liên tục giáp mặt nhau (và cứ phải gặp nhau ngay cả khi không muốn) khiến những giây phút sóng trào trong lòng không dội lên nữa, không buồn chán nhưng cũng chẳng khát khao.

Có một người đàn ông đã thú nhận: “Khi yêu cứ nhìn cô ấy là tôi chỉ muốn ôm hôn. Bây giờ, ngày nào cũng gặp nhau, hôn giống như một nghi thức xã giao thật nặng nề!”. Phải chăng tình cảm cũng có sự bão hoà.

Hôn nhân là một sự kết hợp của hai cá nhân và sự kết hợp này được phong phú và nâng cao khi nó giúp cho những tư cách liên hệ được phát triển. Nhiều cuộc hôn nhân thất bại do bởi một bên này muốn “nuốt chửng” bên kia, hoặc khi có sự đòi hỏi quá mức tự do. Hôn nhân không có nghĩa là chấm dứt tình yêu, hôn nhân là sự kéo dài tình yêu. Vợ chồng phải không ngừng phát triển và vun đắp tình cảm tốt đẹp có được trước hôn nhân.

Những người tôn trọng sự tự do vô tư lự chắc không khỏi cảm thấy hôn nhân là gánh nặng. Bởi hôn nhân luôn đòi hỏi ước mơ chung, nhu cầu chung, mục đích chung & hạn chế tối thiểu những ước mơ độc lập, vị kỷ của con người.

Tình yêu sau hôn nhân thường mờ nhạt đi rồi đến một lúc nào đó người ta gắn bó với nhau đơn thuần chỉ vì những kỷ niệm cũ. Cái bấp bênh của hôn nhân là ở chỗ: người ta thường lấy vợ lấy chồng vì sự hấp dẫn bề ngoài, trong khi lại phải sống với tính cách bên trong. Khi yêu, người ta quá đề cao vai trò thần tượng. Đã là người yêu thì phải đẹp, phải hoàn hảo, đáng tôn thờ. Trong khi đó cuộc sống thực chỉ có những con người bằng xương bằng thịt.

Tình yêu sau khi cưới phải là tình yêu chấp nhận. Sự chấp nhận phần nào mang tính cam chịu. Đàn ông và đàn bà vốn đã khác nhau trong cách biểu lộ tình yêu, trong quan niệm về tình dục, những ước mơ và mong muốn. Họ lại xuất hiện trong những gia đình có cách giáo dục khác nhau, nếp sinh hoạt khác nhau nên việc hòa hợp và làm vừa lòng nhau 100% là điều không tưởng. Cho nên yêu nhau là cố gắng cải biến những thói quen có thể thay đổi, cũng như biết chấp nhận những cố tật không thể thay đổi.

Tình yêu và cuộc sống vợ chồng vốn là một câu đố muôn thuở. Để có được trọn vẹn cả tình và nghĩa không bao giờ là sự rủi may hay ngẫu nhiên của số phận. Nó đòi hỏi cả hai phía cùng phải lựa nhau, nhịn nhau và nhất là tôn trọng nhau. Cố gắng nghĩ về nhau tốt lên một chút sẽ có thêm cảm hứng để tìm hiểu, khám phá, những nét hay, nét đẹp có thực trong nhau.

Stephanie Le