Chủ tiệm Nail ở Mỹ phải xem lại vấn đề lương bổng của thợ để tránh rắc rối

0
739

Wages-in-Nail-Salons

Photo: Stuart Miles

Tiếp theo sau lệnh tổng thanh tra các tiệm Nail tại New York ban hành bởi thống đốc Andrew Cuomo hôm 11 tháng Năm 2015, tiểu bang New York vừa có thêm quy định buộc tiệm Nail phải niêm yết rõ ràng một Văn Bản về Quyền của Thợ Nail (Bill of Rights for Nail Workers), áp dụng ngay từ đầu tháng Sáu, 2015. Tờ này được in bằng 10 ngôn ngữ khác nhau, chủ yếu là để thợ Nail hiểu quyền được hưởng lương đúng mức quy định của tiểu bang bất kể tình trạng di trú, và phải được cung cấp đầy đủ thiết bị để bảo đảm an toàn sức khỏe trong lúc làm việc, đồng thời khuyến cáo thợ Nail phải thi lấy bằng hành nghề. Ngoài ra, tiểu bang New York cũng in và phân phát rộng rãi những phiếu cáo thị, nhằm khuyến khích khách hàng đặt ra 5 câu hỏi liên quan đến quyền lợi lương bổng và thiết bị an toàn của thợ khi đến tiệm Nail.

bill-of-right-vietnamese

Bản in Việt ngữ của Bill of Rights for Nail Worker. Tải bản in tại đây

Những biện pháp quyết liệt gần đây của tiểu bang New York nhắm vào nghề Nail là phản ứng từ sau một phóng sự dài 2 kỳ của ký giả Sarah Maslin Nir đăng trên báo New York Times vào hồi tháng Năm. Bài phóng sự đã báo động về tình trạng người di dân bất hợp pháp đi làm Nail để kiếm sống tại New York thường bị chủ trả lương không đúng luật lao động, cũng như phải làm việc trong môi trường thiếu an toàn. Được biết New York hiện có khoảng 3,300 tiệm Nail đang hoạt động. Riêng thành phố New York là nơi có nhiều tiệm Nail nhất trên nước Mỹ tính theo tỷ lệ dân số. Điều đáng lưu ý là có khoảng 50 – 60 phần trăm trong số gần 30 ngàn thợ Nail tại New York là người nhập cư lậu không có giấy tờ làm việc hợp pháp ở Hoa Kỳ. Dầu vậy, luật lao động Mỹ vẫn bảo vệ người đi làm, bất luận tình trạng di trú.

Từ sau khi có bài phóng sự của báo New York Times về tình trạng lao động của thợ Nail trong tiểu bang New York, giới truyền thông Hoa Kỳ trên nhiều tiểu bang khác cũng đã nhập cuộc để tìm hiểu về thực trạng nghề Nail tại địa phương, đặc biệt là tại các tiểu bang mà hầu hết tiệm Nail là do người gốc Việt làm chủ. Và giới chủ tiệm Nail người Việt vì vậy đã bổng dưng trở thành đối tượng bị soi mói trong vấn đề lương bổng của thợ, từ đó có thể dẫn đến vô số hậu quả khó lường cho nghề Nail của người Việt tại Hoa Kỳ.

Luật lệ về lương bổng của thợ Nail
Theo luật lao động Hoa Kỳ (và cả luật thuế vụ mà bài viết này không đề cập đến), người thợ Nail phải được phân loại dứt khoát là “employee” (nhân viên) hoặc là “independent contractor/self-employed” (người làm việc độc lập/tự doanh), chứ không thể nhập nhằng nửa này, nửa kia. Khi người thợ là “employee”, cả chủ và thợ cùng phải chia nhau trả phần thuế an sinh xã hội và Medicare (FICA) của người thợ ngay trong mỗi kỳ lương theo luật thuế vụ, nhưng “employee” sẽ được hưởng nhiều quyền lợi quy định bởi luật lao động liên bang và tiểu bang. Nói chung, thợ Nail là “employee” phải được trả lương cho tất cả số giờ bị buộc phải có mặt tại tiệm của chủ, bao gồm phần lương giờ làm phụ trội (overtime pay). Vì vậy, luật lao động buộc chủ tiệm phải có hồ sơ ghi rõ số giờ làm việc hàng ngày và hàng tuần của tất cả “employee”. Ngoài các quyền lợi về lương bổng, “employee” được quyền hưởng trợ cấp khi thất nghiệp hoặc thiếu khả năng lao động. Và tại hầu hết các tiểu bang, “employee” phải được chủ cung cấp bảo hiểm tai nạn lao động (workers’ compensation insurance).

Trái với “employee”, nếu người thợ Nail là “independent contractor/self-employed”, họ sẽ tự đóng các thứ thuế hàng năm, và chủ tiệm không bị ràng buộc bởi các luật lệ lao động và thuế vụ áp dụng với “employee”.

Tuy nhiên, mặc dầu luật thuế vụ và luật lao động liên bang vẫn cho phép người thợ Nail làm việc như “independent contractor”, nhưng đối với cơ quan lao động tại mỗi tiểu bang, người thợ Nail nếu muốn được xem là “independent contractor” thì phải hội đủ những điều kiện quy định khác nhau tùy theo luật của từng tiểu bang. Và đây là vấn đề hết sức quan trọng mà chủ tiệm Nail sử dụng thợ là “independent contractor” cần phải hiểu rõ để tránh rắc rối khi bị kiểm tra.

Hiện nay, hai tiểu bang New Jersey và Pennsylvania có luật dứt khoát cấm không cho thợ Nail làm việc trong tiệm của chủ dưới dạng “independent contractor/self-employed”. Trong khi đó thì nhiều tiểu bang khác tuy không cấm thợ Nail làm việc như “independent contractor”, nhưng luật lệ của tiểu bang có nhiều quy định phức tạp khiến thợ Nail rất khó được xem là “independent contractor” khi làm việc trong tiệm của chủ. Bên cạnh đó, một số tiểu bang hiện nay có những luật lệ tương đối khá rõ ràng để người thợ Nail có thể làm trong tiệm của chủ như một “independent contractor” cách hợp lệ, nếu cả chủ lẫn thợ đều biết và theo đúng những quy định mà tiểu bang đã đề ra.

Trong nghề Nail của người Việt ở Mỹ, nhiều chủ tiệm Nail lâu nay vẫn tự ý phân loại thợ Nail là “independent contractor” trong khi người thợ thực sự là “employee” nếu dựa trên những quy định của luật lệ hiện hành. Qua những gì đang xảy ra cho nghề Nail tại New York, chủ tiệm Nail đang sử dụng thợ Nail là “independent contractor” có thể sẽ gặp nhiều rắc rối nếu không hiểu cặn kẽ luật lệ lao động của tiểu bang đang hành nghề. Tại các tiểu bang mà người thợ có thể được làm trong tiệm như “independent contractor”, chủ tiệm khi đã hiểu rõ luật lệ cũng cần giải thích để thợ hiểu thế nào là “independent contractor”, và cả đôi bên đều phải thực hiện đầy đủ mọi quy định của tiểu bang thì việc phân loại thợ Nail là “independent contractor” mới được xem là hợp lệ.

Từ nhiều năm gần đây, một số chủ tiệm Nail vì muốn tránh phiền toái trong việc sử dụng thợ là “independent contractor” nên đã dùng mẫu W-2 để trả lương cho thợ như “employee”. Dầu vậy, hầu hết chủ tiệm thường không hiểu rằng khi thợ Nail là “employee”, vấn đề lương bổng của thợ phải theo đúng luật lệ lao động của liên bang và tiểu bang. Điều quan trọng nhất là “employee” dầu được bao lương hay chia commission, chủ tiệm vẫn phải có hồ sơ ghi giờ làm việc của thợ, và tổng số lương của người “employee” phải bằng ít nhất là mức tối thiểu theo luật lao động tính theo số giờ đã làm việc. Khốn nỗi là trong nghề Nail, nhiều thợ đi làm nhưng không muốn khai báo lợi tức nên thường đòi chủ phải trả tiền mặt. Nhưng nếu chủ tiệm vì cần thợ mà trả một phần lương cho “employee” bằng tiền mặt, thì bảng lương chính thức của người thợ sẽ khó phù hợp với tổng số giờ mà người đó đã làm việc theo đòi hỏi của luật lao động. Trong tình hình hiện nay, thiết nghĩ rằng quý vị chủ tiệm Nail lâu nay có thói quen trả lương cho thợ bằng tiền mặt cần phải hết sức cẩn thận. Vì nếu thợ buồn tình dở chứng đi báo với sở thuế hay kiện chủ tiệm ra tòa, hoặc khi tiệm Nail bị kiểm tra bởi các cơ quan lao động, người bị thiệt thòi và phải gánh chịu mọi tổn thất chính là chủ tiệm chứ không phải là người thợ Nail.

Cần thêm thông tin, quý vị có thể liên lạc Tiến Sĩ Luật Khoa Tom Huỳnh, điện thoại (949) 943-4396.

Tom Huỳnh, J.D.
T.Huynh@1stcounsel.com